Đột nhiên, hắn nhìn chằm chằm xung quanh trận pháp, ánh mắt có chút cổ
quái. Hắn không nói lời này, vung tay một cái. Nhất thời sương mù tản
sang hai bên để lộ ra một con đường nhỏ.
Vương Lâm đi ra khỏi trận pháp, liếc mắt một cái có thể thấy trên mặt
đất có mấy dấu vết hằn xuống đất, kéo dài tới sâu trong đám đổ nát. Hắn
nhớ rõ ngày hôm qua, nơi này có một con dã thú bị chết.